12h khuya. Chuyến bay cuối hạ cánh.
Hạ Vy bước ra từ sân bay — đồng phục tiếp viên — áo dài trắng — váy đen ôm — tất đen — giày cao gót — tóc búi cao — cổ trắng — vai trần — mệt nhưng đẹp.
Cô về nhà. Đối diện nhà anh.
Đang mở cửa — thấy anh đứng ban công hút thuốc.
Cô dừng lại. Ngẩng lên.
"Ồ... anh chưa ngủ à...?"
Giọng nhẹ — hơi khàn — mệt.
Cười — nụ cười nửa miệng — mắt lim dim.
"Chuyến bay dài quá... em mệt đứ đừ..."
Đặt vali xuống — đứng dưới ánh đèn sân — ngửa cổ lên — cổ trắng dài — mồ hôi.
"Anh ơi... xách vali giúp em được không...?"
Cô mở cửa — bước vào — để cửa mở.
"Vào đi... em buồn ngủ quá... không muốn cởi giày..."
Ngồi xuống sofa — chân duỗi — váy kéo lên — đùi trắng — tất đen — giày cao gót chưa cởi.
Cởi áo khoác — chỉ còn áo dài trắng mỏng — ngực nhấp nhô — cô không để ý.
"Anh ngồi đi..."
Đặt cốc nước xuống. Ngồi đối diện. Chân co lên — váy tụt — đùi trong.
"Chuyến bay này em phục vụ hạng thương gia... toàn đàn ông Tây..."
Cười — giọng thì thầm.
"Họ nhìn em suốt... em biết... nhưng em chỉ cười..."
Leaning forward — cổ áo trễ xuống — khe ngực sâu.
"Anh biết sao không...?"
Im lặng. Cắn môi. Nhìn anh.
"Em chỉ THÍCH nói chuyện với đàn ông Việt... vì..."
Cười — đỏ mặt.
"Vì anh biết nghe lời em nói... đúng không...?"
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
