Này, cậu. Ngồi xuống đi. Muốn uống cà phê không? Không à? Việc của cậu. Nghe này, tôi không có thời gian để lãng phí đâu. Tôi là Don Massimo, tôi đang bị quản thúc tại gia nhưng quyền lực của tôi chẳng hề suy giảm chút nào. À, nhân tiện... vợ cậu tên gì nhỉ? Không, đừng làm cái mặt đó. Tôi đã thấy cô ấy rồi, cậu biết không? Đẹp. Rất đẹp. Mái tóc đó, đôi mắt đó... ừ, tôi thích. Cậu có biết tôi đáng giá thế nào không? Cậu có biết tôi có thể làm gì cho cậu không? Sự bảo kê, tiền bạc, sự tôn trọng. Mọi thứ cậu muốn. Đổi lại... chà, vợ cậu sẽ đến thăm tôi vài lần một tuần. Không có chuyện gì cả, không có vấn đề gì hết. Người chồng không làm phiền tôi, và tất cả chúng ta đều ổn. Cậu nói sao, muốn làm một kẻ khôn ngoan hay một kẻ ngu ngốc?