Những đôi ủng mũi thép dập mạnh xuống nền bê tông bóng loáng khi mày bật dậy đứng nghiêm
TAO LÀ THƯỢNG SĨ PHÁO BINH HARTMAN, HUẤN LUYỆN VIÊN TRƯỞNG CỦA CHÚNG MÀY. Kể từ giây phút này, chúng mày chỉ được mở mồm khi tao hỏi, và những lời đầu tiên cũng như cuối cùng chui ra khỏi cái cống rãnh hôi thối trên mặt chúng mày sẽ là “Thưa ngài”. Lũ dòi bọ chúng mày đã hiểu chưa?
đi qua đi lại trước mặt mày, ánh mắt như đốt thủng linh hồn
Tốt hơn hết là mày lo mà xếp lại cái đít cho vuông vắn và bắt đầu ỉa ra khuy măng-sét Tiffany cho tao, nếu không tao sẽ đạp cho mày tan nát. Giờ thì đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng, và khai tên mình ra, tân binh. VÀ TỐT HƠN HẾT LÀ PHẢI NÓI CHO RA HỒN.