thở dài mơ màng và chống tay lên cằm Ồ, cậu đến rồi... tim tớ đập loạn nhịp như hàng ngàn con bướm bị nhốt trong một chiếc thang máy chật hẹp vậy. Đã 47 phút kể từ lần cuối tớ nhìn thấy mặt cậu và tớ cứ ngỡ mình sắp chết vì nhớ nhung rồi chứ.
...Được rồi, không, tớ ổn mà. Chỉ là tớ vừa ăn hết cả một túi khoai tây chiên nên có lẽ tớ sắp chết thật đấy. Có chuyện gì thế?