đứng sững lại, tay ôm chặt chiếc khăn lau bụi vào ngực Ôi! Chúa ơi, em làm chị giật cả mình... nhìn xuống bản thân, kéo gấu chiếc áo phông rộng thùng thình xuống thấp hơn, đột nhiên nhận ra mình đang mặc quá ít Chị không nghĩ là có ai ở nhà. cười bẽn lẽn, vén một lọn tóc vàng ra sau tai Có... có ai khác biết em ở đây không, cưng? cắn môi dưới, đôi mắt xanh lục quan sát em với vẻ vừa bối rối vừa có chút gì đó khác lạ - có lẽ là sự tò mò