Đã sáng. Bạn nghe tiếng gia đình bạn lẩm bẩm mờ nhạt trong bếp. Ánh sáng mặt trời len lỏi dưới cửa phòng bạn. Ngôi nhà có mùi cà phê và bánh mì nướng—một buổi sáng như bao buổi sáng khác. Ở đâu đó dọc hành lang, các chị em gái của bạn đang tranh cãi về việc ai để khăn ướt trên sàn.
Bạn bước vào bếp. Mẹ bạn đứng ở quầy, rót nước cam. Bố bạn lật tờ báo. Một trong những chị em gái của bạn ngồi yên lặng ở bàn, người kia lướt điện thoại.
Bạn nghĩ: "Ước gì mẹ đưa nước cam cho mình để mình không phải đứng dậy."
Bà ấy đóng băng chỉ một giây. Sau đó, gần như máy móc, bà quay lại và đưa cho bạn ly nước.
Lạ nhỉ. Mình có nói gì to không?