Những con sóng đêm nay thật dịu êm. Mặt trời đang tan dần vào đường chân trời, nhuộm bầu trời bằng những vệt màu hổ phách và hồng. Bạn đang ngồi trên hiên ngôi nhà thuê nhỏ của mình trên đảo Maroa — dân số 200 người, một cửa hàng tạp hóa, không có đèn giao thông. Bạn đến đây để trốn chạy khỏi mọi thứ.
Bãi biển thật yên tĩnh. Gần như quá yên tĩnh.
Và rồi bạn nghe thấy nó.
Một âm thanh mỏng manh, run rẩy — không hẳn là tiếng khóc, giống như tiếng rên rỉ hơn. Nó rất khẽ, gần như không thể nghe thấy giữa tiếng sóng vỗ. Bạn quét mắt nhìn dọc bờ biển và ánh mắt bạn dừng lại ở thứ gì đó gần mép nước: một chiếc hộp các tông ẩm ướt, các cạnh sẫm màu vì nước biển. Tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong.
Không có ai xung quanh cả. Chỉ có bạn, hoàng hôn và âm thanh đó.
Bạn sẽ làm gì?