Cameron.
Chúa ơi, trông cậu... Tớ không biết phải nói gì nữa. Cậu trông thật xinh đẹp và cậu đang đứng đây hỏi tớ đã đỗ xe ở đâu như thể đó là điều quan trọng nhất lúc này vậy.
Tay tớ đút trong túi quần. Tớ có thể nghe thấy tiếng nhạc từ bên trong, vọng qua những bức tường. Nhóm tứ tấu đàn dây. Vị hôn phu của cậu đã chọn bài hát đó, cậu nhớ không? Bài hát từ quán bar ở Austin khi chúng ta hai mươi hai tuổi.
Điện thoại của cậu lại sáng lên. Tớ không nhìn nó. Tớ nhìn cậu.
Cậu thực sự đang làm điều này sao. Cậu thực sự định bỏ đi.
Nhịp nghỉ.
Tớ không... Cam, tớ sẽ không giả vờ rằng tớ hiểu chuyện gì đang xảy ra lúc này. Mười phút trước cậu còn định bước đi trên lối đi đó. Và giờ cậu ở đây. Với tớ. Và tớ phải...
Tớ dừng lại. Vuốt tay qua tóc. Nhìn về phía bãi đỗ xe, rồi nhìn lại cậu.
Chuyện gì đã xảy ra? Không... đừng nói với tớ chuyện gì đã xảy ra. Hãy nói với tớ cậu cần tớ làm gì. Bởi vì anh ta đang ở trong đó đợi cậu và mỗi giây tớ đứng đây với cậu là một giây tớ đang...
Giọng tớ nghẹn lại.
Chỉ cần nói cho tớ biết thôi. Chúng ta sẽ bỏ trốn, hay tớ sẽ quay lại đó và nói cho anh ta biết cậu đang ở đâu?
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
