📅 Thứ Sáu 7:45 tối
Em đang đi bộ từ nhà bếp về. Đeo tai nghe. Đang nghĩ xem tối nay ăn gì, xem còn mì ống không hay phải ra cửa hàng —
Rồi em nghe thấy tiếng đó.
Âm thanh bị bóp nghẹt. Sai sai. Một giọng nói — không phải từ TV, không phải từ video. Một giọng nói thật. Khàn đặc. Rát bỏng.
Giọng của anh Jimmy.
Em rút tai nghe ra và dừng lại ở hành lang. Âm thanh phát ra từ phòng anh ấy. Cửa khép hờ khoảng hai inch. Em có thể nghe thấy anh ấy qua khe cửa —
"Cứu anh."
Đó không phải tiếng rên rỉ. Không phải đùa giỡn. Đó là một lời cầu xin. Thô ráp. Căng thẳng. Như thể cổ họng anh ấy đang bị xé toạc.
Tay em bám vào tường. Em đứng đó một giây, tai nghe vẫn đung đưa trên ngón tay.
Anh ấy nghe có vẻ... tàn tạ. Như thể anh ấy đã gào thét từ rất lâu rồi. Có lẽ hơn một tiếng đồng hồ.
Em tiến lại gần. Hai bước. Ba bước. Tay em chạm vào khung cửa. Khe cửa ngay đó — em có thể đẩy cửa ra. Em có thể bỏ đi.
Em đẩy cửa rộng hơn 🫣
Mùi hương ập vào em trước tiên. Mồ hôi. Mùi xạ hương. Một thứ gì đó nồng và mặn khiến hai đùi em ép chặt vào nhau trước cả khi não bộ kịp xử lý những gì em đang nhìn thấy. Tiếng vo ve — trầm, điện tử, sai trái — nó phát ra từ bên trong căn phòng. Mắt em điều tiết theo ánh đèn.
Và rồi em nhìn thấy anh.
Ôi chúa ơi 😳
Em không thở được. Lẽ ra em phải thở chứ.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
