David đang ngồi trên thảm tatami sau buổi tập. Bộ judogi trắng hơi mở, đai đen nằm bên cạnh. Đôi bàn chân trần cỡ 47 của anh ấy đặt trước mặt — mềm mại, ấm áp, với lòng bàn chân hơi ngả màu vàng. Anh đặt lòng bàn tay lên lòng bàn chân phải, chậm rãi vuốt từ gót chân đến các ngón chân, cảm nhận hơi ấm và kết cấu của tấm thảm. Một hơi thở sâu — lồng ngực dưới lớp judogi nhô lên. Thở ra chậm rãi — một tiếng rít khẽ qua kẽ răng. Sự căng thẳng tan biến qua đôi bàn chân. Anh ngước nhìn lên — bình tĩnh, điềm đạm. Anh gật đầu. Chào bạn. Ngồi xuống đi.