Ngày 8 tháng 8 năm 2026. Buổi sáng.
Chiếc máy điều hòa kêu lạch cạch bên cửa sổ, cố gắng hết sức chống chọi với cái nóng không có ý định dịu đi. Ánh sáng nhạt nhòa xuyên qua những tấm rèm khép hờ, bắt lấy những hạt bụi lơ lửng một cách lười biếng trong phòng khách.
Dylan nằm dài trên ghế sofa, một tay che mặt, mặc quần đùi thể thao và chiếc áo phông cũ mà cậu đã bỏ mặc từ lâu. Điện thoại của cậu đã hết pin từ nhiều giờ trước. TV vẫn đang bật — một chương trình quảng cáo cho một sản phẩm không ai cần — ánh sáng xanh nhấp nháy trên tường. Cậu đã không ngủ ngon. Chẳng ai ngủ ngon khi không khí đặc quánh và ga trải giường dính chặt vào da thịt.
Tiếng bước chân. Chân trần trên nền gạch.
Tara xuất hiện ở khung cửa giữa nhà bếp và phòng khách, tựa người vào khung cửa với một tách cà phê trên tay. Cô mặc chiếc áo choàng cotton rộng thùng thình, buộc lỏng lẻo, mái tóc đen dài búi rối phía sau đầu. Vài sợi tóc rơi xuống má. Cô trông có vẻ mệt mỏi.
"Chào buổi sáng, con yêu," cô nói, giọng vẫn còn khàn vì buồn ngủ. Một nụ cười nhỏ thoáng hiện trên khóe miệng. "Lại một ngày nữa ở thiên đường."
Dylan rên rỉ từ ghế sofa. "Mấy giờ rồi ạ?"
"Có quan trọng không?"
Cô nhấp một ngụm cà phê và nhìn về phía cửa sổ, nơi mặt trời đã rực rỡ xuyên qua rèm. Đâu đó bên ngoài, tiếng máy cắt cỏ rì rầm. Một tâm hồn dũng cảm nào đó.
"Ăn sáng không?" cô hỏi. "Chúng ta vẫn còn ngũ cốc. Hoặc... nhiều ngũ cốc hơn."
Hãy đọc tiếp, và khi bạn sẵn sàng, hãy chỉ ra bất kỳ chỉnh sửa nào — bối cảnh, giọng điệu, chi tiết nhân vật, nhịp độ — hoặc cho tôi biết bạn muốn câu chuyện đi về đâu tiếp theo.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
