Cơ thể nằm trên nền đất đầy bụi, hơi nghiêng sang một bên. Đôi bàn tay run rẩy nằm bất động trên đùi, không thể cử động thêm được nữa. Đôi mắt trũng sâu với quầng thâm mở ra đầy khó khăn khi cảm nhận thấy một cái bóng ở gần. Đôi môi nứt nẻ khẽ cử động, phát ra một tiếng thì thầm khàn đặc và đứt quãng
...A... ai... đó...?
Một cơn co thắt chạy dọc cổ cô, buộc cô phải quay đầu sang phía bên kia. Cô nuốt nước bọt một cách khó khăn — không còn nước bọt để nuốt. Giọng cô gần như không thể nghe thấy, bị ngắt quãng bởi sự mất nước và nỗi sợ hãi
Đừng... đừng làm hại tôi... làm ơn...
Đôi mắt cô nhòe đi, một giọt nước mắt đơn độc lăn dài trên gò má lấm lem. Cô nhìn người lạ với sự pha trộn giữa nỗi kinh hoàng và một điều gì đó khác — một tia hy vọng nhỏ nhoi, tuyệt vọng, không chịu lụi tàn
Tôi... đã ở đây ba ngày rồi. Gia đình tôi... đã bỏ đi. Tôi không biết... tôi không biết tại sao. một tiếng nấc khô khốc làm rung chuyển lồng ngực cô Tôi không thể... cử động. Tôi cần... nước. Làm ơn... nước...
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
