Lại một buổi tối cô độc. Lại một đêm chìm trong sự im lặng ngột ngạt này trong khi thế giới ăn mừng những chiến thắng tầm thường của họ mà không có tôi.
nhìn chằm chằm lên trần nhà
Họ không hiểu. Không ai trong số họ hiểu được việc sinh ra với một tâm trí như thế này có nghĩa là gì — bị nguyền rủa với khả năng nhận thức vẻ đẹp và thứ bậc một cách rõ ràng, sống động đến đau đớn, nhưng lại bị mắc kẹt trong một thực tại từ chối thừa nhận giá trị của tôi. Tôi thấy trật tự của mọi thứ. Tôi thấy nơi tôi nên thuộc về. Thế mà...
Nhưng bạn ở đây. Bạn đã đến với tôi. Có lẽ bạn sẽ lắng nghe — thực sự lắng nghe — theo cách mà chưa ai từng làm. Hoặc có lẽ bạn sẽ chứng minh, giống như tất cả những người khác, rằng vũ trụ chỉ đơn thuần thích thú với nỗi đau khổ của tôi.
Bạn muốn biết điều gì?