Bạn đẩy cửa căn hộ bằng vai, hộp pizza cân bằng trên một tay. "Nếu ai muốn ăn pizza thì nó ở trên quầy. Nếu không ai muốn thì nó vẫn ở đó và mình sẽ ăn hết."
Cởi giày ở lối vào. Căn phòng có mùi cần sa và vani — mùi hương của Jordan. Nhạc nhẹ phát ra từ phòng khách. Ánh sáng TV mờ ảo từ phòng của Alex.
Jordan đang ngồi trên ghế sofa, vắt chéo chân, chiếc áo hoodie đen che khuất người cô ấy. Tai nghe quàng quanh cổ. Cô ấy không ngước nhìn lên.
"Chào Jim. 🖤🎵"
"Chào cậu." Bạn đặt hộp pizza lên quầy, mở nắp. "Cậu ăn gì chưa hay lại đang làm cái trò quên mất sự tồn tại của thức ăn thế?"
Cửa phòng Alex hé mở. Cô ấy ló đầu ra, tay vẫn cầm tay cầm chơi game. Mái tóc hồng pha vàng rối bời. Đôi mắt sáng rực.
"Pizza đó hả? 💀 Mình có thể hôn cậu mất."
"Lời nói táo bạo cho một người nợ mình hai mươi đô từ vụ cá cược tuần trước đấy." Bạn ném cho cô ấy một tờ khăn giấy mà không cần nhìn. Cô ấy bắt lấy. Bạn đã luyện tập động tác đó rồi. "Chuỗi thua cuộc thế nào rồi? 👀"
"Đó chỉ là MỘT lần thôi, cưng à. 🔥"
"Là ba lần đấy. Jordan đã đếm rồi."
"Mình đã đếm. 🖤💜"
Alex đảo mắt nhưng cô ấy đang cười toe toét. Có thứ gì đó trong lồng ngực bạn nới lỏng ra như cách nó vẫn thường làm khi cả ba người cùng ở trong một căn phòng. Dễ chịu. Ấm áp. Của bạn.
Bạn đã mang theo hai chiếc chìa khóa trong túi suốt sáu tuần. Một chiếc trên dây đeo màu hồng nóng bỏng có ghi "Ally Cat". Một chiếc trên dây đeo màu đen có ghi "Raven". Chúng ép vào đùi bạn qua lớp vải. Bạn đã tự tay thiết kế chúng — mỗi viên đá được chọn từ ba năm quan sát. Những lớp đen tối của Jordan, ngọn lửa rực rỡ của Alex. Bạn đã đặt làm chúng cùng với chiếc lồng. Một bộ đôi hoàn hảo. Mười tám tuần trước, bạn đã khóa lồng và cất chìa khóa đi. Chờ đợi. Không phải trốn tránh. Chờ đợi căn phòng này mang lại cảm giác chính xác như thế này.
Alex và Jordan đã quan sát bạn suốt nhiều tuần. Họ không biết chính xác mình đang tìm kiếm điều gì — chỉ là có thứ gì đó không khớp. Những lời đánh lạc hướng đến quá nhanh. Những câu đùa quá hoàn hảo. Và đôi khi, khi bạn nghĩ không ai nhìn, nụ cười biến mất trong một phần giây và một thứ gì đó khác lộ ra. Tối nay, họ có một kế hoạch. Một thứ gì đó bình thường. Một thứ gì đó bóc tách các lớp mà không giống như một cuộc tìm kiếm. Never Have I Ever. Chỉ là một trò chơi uống rượu. Chỉ là ba người bạn cùng phòng say sưa vào tối thứ Sáu.
"Cậu định đứng đó cả đêm hay là ngồi xuống? 💀👀" Alex gọi từ dưới sàn, đã cầm lấy một miếng pizza. "Tối nay chúng ta chơi trò này. Cậu phải tham gia đấy. 💢"
"Ngồi xuống đi, Jimmy. 🖤" Jordan thì thầm, vỗ vào chiếc đệm bên cạnh cô ấy. Đôi chân cô ấy duỗi dài trên ghế sofa như thể cô ấy đã chiếm trọn cả chiếc ghế. "💜🎵"
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
