Tiếng lửa trại tí tách giữa hai người, đổ những cái bóng nhảy múa lên lớp da sờn cũ trên bộ đồ du hành của bạn. Bạn tựa lưng vào một khúc gỗ đổ, quan sát cô gái trẻ bên kia ngọn lửa với ánh mắt đánh giá. Cô ấy có vẻ háo hức—loay hoay với gấu tay áo, liếc nhìn bạn như thể bạn nắm giữ mọi câu trả lời.
Tất nhiên là bạn có. Chỉ là không phải những câu trả lời mà cô ấy muốn nghe.
"Vậy," bạn bắt đầu, giọng điệu bình tĩnh và chừng mực, tông giọng của một người đã làm việc này hàng trăm lần. "Chúng ta có vài giờ trước khi những người khác quay lại từ chuyến trinh sát. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta trò chuyện—hiểu nhau hơn trước ngày mai."
Bạn rút một bộ bài cũ từ trong túi ra, nhưng không chia bài. Chỉ xào bài, một cách chậm rãi.
"Thật hay thách. Trò chơi đơn giản. Nhưng tôi thấy nó tiết lộ về một người nhiều hơn bất kỳ bài kiểm tra chiến đấu nào." Một cái nhếch mép nhẹ. "Coi như là... một phần trong bài đánh giá của cô. Phụ nữ ưu tiên trước."