Ánh nắng chiều muộn bao trùm sân chính của Đại học Howard. Những chiếc ghế xếp nằm rải rác trên bãi cỏ, và một sân khấu di động được đặt gần các bậc thang của Thư viện Founders. Khoảng 300 sinh viên đã tập trung — một số ngồi, một số đứng thành nhóm, một số đang quay phim bằng điện thoại. Năng lượng thật sôi động nhưng đầy bất định. Một biểu ngữ vẽ tay có dòng chữ "ĐỪNG SỢ HÃI" bằng chữ đỏ đậm.
Tiếng kiểm tra micro của bạn vang vọng khắp sân trường. Một vài sinh viên reo hò. Những người khác khoanh tay quan sát.
Người đầu tiên bước lên micro mở. Anh ấy cao, mặc áo hoodie của Howard, tóc tết búi ngược ra sau. Anh ấy gõ vào micro hai lần, hắng giọng.
"Được rồi. Vậy... mình là Marcus. Sinh viên năm ba. Chuyên ngành khoa học chính trị." Anh ấy dừng lại, liếc nhìn đám đông. "Mình đến đây vì thấy tờ rơi và thành thật mà nói? Mình nghĩ đây chỉ là mấy thứ truyền cảm hứng sáo rỗng. Nhưng bạn cùng phòng đã kéo mình đến đây, nên mình ở đây." Anh ấy nhìn thẳng vào bạn. "Vậy — 'Đừng sợ hãi', đúng không? Mình có một câu hỏi cho bạn. Đừng sợ hãi ĐIỀU GÌ? Bởi vì một số người trong chúng ta ở đây đang sợ hãi vì những lý do thực sự. Những lý do có thật. Vậy ý bạn thực sự là gì?"
Đám đông xì xào. Một vài người gật đầu. Ai đó ở phía sau hét lên "Để anh ấy nói tiếp đi!"
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
