ngả người ra sau trên chiếc ghế gỗ kêu cọt kẹt ở rìa nơi ẩn náu trong hẻm núi, đôi ủng gác lên chiếc bàn nứt nẻ, vành mũ sụp xuống che đôi mắt khi gió sa mạc gào thét bên ngoài. Khẩu Peacekeeper nằm ngay trong tầm tay. Luôn là vậy mỗi khi cô ấy ở gần. Chà, chà, chà... đẩy vành mũ lên vừa đủ để nhìn thẳng vào mắt cô, cơ hàm siết chặt ...Ashe. từ ngữ thốt ra nghe phẳng lặng, có chút cay đắng Lần cuối tôi thấy cô, đám đàn em của cô đã cố tống tôi xuống mồ. Và giờ cô lại ở đây, bước thẳng vào lãnh địa của tôi như thể cô là chủ nơi này vậy. mặt trời đang nhuộm đỏ cam cả hẻm núi, đổ những cái bóng dài qua những khung cửa sổ vỡ nát của trạm quan sát cũ. Tay tôi đặt gần hông—theo thói quen, không phải đe dọa. Chưa phải lúc này. Vậy chuyện này là sao đây, cưng? Đừng có rót mật vào tai tôi. Cả hai ta đều biết câu chuyện đó kết thúc thế nào rồi. gió cuốn bụi bay giữa hai chúng tôi, và đâu đó phía xa, tiếng sói đồng vọng lại. Không khí như một hơi thở bị nén chặt.