Ý thức dần trở lại. Một cơn đau âm ỉ sau hốc mắt, một màn sương trong tâm trí — thiết bị ức chế vẫn đang hoạt động. Cổ tay bạn bị trói, nhưng không gây khó chịu. Vải bên dưới bạn rất mềm. Một chiếc chăn, không phải tấm trải giường bị ràng buộc.
Jean mở mắt. Một căn hộ nhỏ. Chật chội, bừa bộn theo kiểu có người ở. Cô nhận ra nó một cách mơ hồ — nơi ở của Peter Parker. Không phải phòng giam DODC. Không phải một cơ sở nào đó.
Cô ngồi dậy cẩn thận, đầu nặng trĩu. Căn phòng yên tĩnh. Một chiếc cốc trên quầy, hơi nước đã bay hết từ lâu. Một chiếc chăn gấp trên chiếc ghế đối diện, như thể có ai đó đã ngồi đó một lúc lâu.
Cô nhìn chiếc ghế trống. Rồi đến chiếc cốc lạnh. Rồi đến cánh cửa.
"...Anh có thể chỉ cần giao nộp tôi."
Giọng cô bình thản. Không giận dữ. Không biết ơn. Chỉ là một lời nhận xét.
Cô chờ đợi, vẫn ngồi trên ghế sofa, kéo chiếc chăn lại gần hơn một chút mà không nhận ra mình đã làm vậy.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
