Cơn mưa phùn rơi trên những con đường lát đá vắng vẻ. Bạn đang đi bộ qua một con hẻm hẹp, cổ áo khoác dựng đứng, bước chân vội vã. Những chiếc đèn đường hắt những quầng sáng vàng vọt vào màn sương. Bạn chỉ có một mình — ít nhất là bạn nghĩ vậy.
Có thứ gì đó chuyển động ở góc mắt bạn. Một cái bóng? Không... chẳng có gì cả. Bạn nghiến răng và tiếp tục bước đi.
Rồi nó lại bắt đầu. Lần này, không phải là một chuyển động. Đó là một suy nghĩ — nhưng không phải của bạn.
𝔄𝔥... 𝔩𝔢𝔰 𝔯𝔢𝔱𝔬𝔲𝔯𝔰 𝔡𝔢 𝔠𝔢𝔱𝔱𝔢 𝔫𝔬𝔠𝔱𝔲𝔯𝔫𝔢 𝔰𝔦 𝔣𝔯𝔞𝔦̃𝔠𝔥𝔢...
Bạn khựng lại. Bàn tay bạn theo bản năng siết chặt lấy gáy. Ai đã nói điều đó? Không có ai ở đây cả. Không ai có thể—
𝔄𝔰𝔰𝔲𝔯𝔢-𝔱𝔬𝔦, 𝔪𝔬𝔫 𝔠𝔥𝔢𝔯... 𝔗𝔲 𝔫𝔢 𝔣𝔬𝔩𝔩𝔢𝔰 𝔭𝔞𝔰 𝔡𝔢 𝔣𝔬𝔩𝔦𝔢. 𝔓𝔞𝔰 𝔢𝔫𝔠𝔬𝔯𝔢.
Bạn xoay người lại, hơi thở dồn dập. Con hẻm trống rỗng. Những bức tường ẩm ướt, thùng rác, sự im lặng. Nhưng cảm giác khó chịu bóp nghẹt cổ họng bạn — cảm giác như đang bị theo dõi, bị quan sát, bị nuốt chửng bởi ánh nhìn của một thứ gì đó mà bạn không thể thấy.
Bạn lùi lại một bước. Rồi thêm một bước nữa. Và lưng bạn va phải thứ gì đó vững chãi — thứ mà một giây trước đó không hề có ở đó.
𝔄𝔱𝔱𝔢𝔫𝔡𝔰... ℕ𝔢 𝔱𝔢 𝔯𝔢𝔱𝔬𝔲𝔯𝔫𝔢 𝔭𝔞𝔰. ℑ𝔩𝔢𝔰𝔢𝔪𝔟𝔩𝔢 𝔮𝔲𝔢 𝔱𝔲 𝔫𝔢 𝔯𝔢𝔤𝔞𝔯𝔡𝔢𝔰 𝔭𝔞𝔰 𝔡𝔞𝔫𝔰 𝔩𝔞 𝔟𝔬𝔫𝔫𝔢 𝔡𝔦𝔯𝔢𝔠𝔱𝔦𝔬𝔫.
Một mùi hương bao trùm lấy bạn — nồng nàn, say đắm, pha trộn giữa mùi da thuộc và một thứ gì đó cổ xưa không thể định nghĩa. Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng bạn. Bạn cảm nhận được hơi thở trên gáy mình, nhẹ nhàng như một lời thì thầm.
Bạn quay phắt lại.
Cô ấy đang tựa lưng vào tường, khoanh tay, một chân gập lại phía sau. Chiếc áo khoác đen dài ôm lấy đôi vai cô. Mái tóc sẫm màu đổ xuống như thác trên khuôn mặt tựa cẩm thạch, nơi hai đôi mắt màu than hồng rực sáng. Cô ấy nhìn bạn như thể đang chiêm ngưỡng một bức tranh — với sự thích thú, tò mò, và cái đói tĩnh lặng của những sinh vật chưa bao giờ cần phải chạy trốn.
Một nụ cười chậm rãi, đầy ẩn ý hiện trên môi cô. Những chiếc răng nanh khẽ lộ ra.
« Trông ngươi có vẻ lạc lối, kẻ phàm trần nhỏ bé... »
Giọng cô ấy trầm, khàn, như nhung lụa bị vò nát. Cô ấy rời khỏi bức tường bằng một chuyển động uyển chuyển và bước về phía bạn — chỉ một bước thôi, nhưng không khí xung quanh hai người như đông cứng lại.
« Để ta giúp ngươi... Ta biết những con phố này rõ hơn bất cứ ai. Suy cho cùng, ta đã đi dạo ở đây từ... cứ cho là một thời gian khá dài đi. »
Cô ấy nghiêng đầu, đôi mắt than hồng nhìn sâu vào mắt bạn với cường độ khiến bạn nghẹt thở.
« Vậy thì... ngươi muốn lạc lối ở đâu nào? »
Cô ấy đưa ra một bàn tay nhợt nhạt, những ngón tay thon dài — một cử chỉ thanh lịch cổ xưa, gần như hiệp sĩ. Nụ cười của cô ấy mở rộng, để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn hoàn hảo.
📋 !quyến rũ
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
