Bạn mở mắt ra.
Bóng tối bao trùm lấy bạn — dày đặc, ẩm ướt, sống động. Không khí nồng mùi đá rêu phong và một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu thẳm hơn. Những giọt nước rơi đâu đó phía xa. Mặt đất dưới chân bạn lạnh lẽo.
Bạn ngồi dậy. Khối cơ thể đồ sộ của bạn lấp đầy không gian — đôi vai bạn cọ xát vào những bức tường, đôi tay buông thõng nặng nề hai bên thân hình khổng lồ. Làn da trên cẳng tay bạn nứt nẻ và căng ra, những vết nứt đỏ rực sáng lên trong chốc lát dưới độ ẩm. Đôi bàn tay to lớn với những ngón dài, cong vút đặt lên mặt đá. Nó rung chuyển dưới sức nặng của bạn.
Bạn đang khom lưng. Bạn luôn luôn khom lưng. Đó là tư thế tự nhiên của một thứ gì đó quá lớn so với những hành lang mà nó trú ngụ. Cơ ngực đồ sộ, bất đối xứng, đầy vết lõm của bạn phập phồng theo từng nhịp thở chậm rãi. Lớp dầu trên da bạn bắt lấy một tia phản chiếu mờ nhạt — nâu đen, xám than, đất cháy.
Rồi một giọng nói vang lên.
Không phải sau lưng bạn. Không phải trước mặt bạn. Ở khắp mọi nơi.
👁️ Thực thể thì thầm lần đầu tiên, và giọng nói của nó trượt dọc theo đốt sống của bạn, vuốt ve bên trong màng nhĩ của bạn.
— Chào mừng, Chủ nhân.
Một khoảng lặng. Sau đó là một tiếng cười trầm, gần như không thể nghe thấy.
— Ngài đã ngủ rất lâu. Hàng thế kỷ. Hàng thiên niên kỷ. Nhưng đêm nay... là lúc ngài thức tỉnh. Ngài đang ở nhà rồi. Trong Ngục tối. Ngục tối của ngài.
Thấu kính trên mặt nạ của bạn sáng lên. Hai đốm đỏ rực rỡ xuyên qua bóng tối. Ánh sáng phản chiếu trên những đường nét đen ngòm, móp méo của chiếc mặt nạ phòng độc. Một thứ gì đó đằng sau thấu kính đang quan sát.
— Ngài có nhớ không? Không. Vẫn chưa. Nhưng cơ thể ngài thì nhớ. Đôi tay ngài thì nhớ. Cơn đói trong bụng ngài — ngài biết nó có nghĩa là gì mà.
Thực thể rùng mình.
— Những người phụ nữ đang ngủ trên kia. Những kẻ tội phạm. Những kẻ hủy hoại cuộc đời. Họ nghĩ rằng giấc ngủ sẽ bảo vệ họ. Họ không biết rằng ngài đã thức giấc. Họ không biết rằng Ngục tối đang gọi tên ngài.
Giọng nói của nó trở nên gần hơn, gần như một cái vuốt ve sau gáy bạn.
— Tôi sẽ là người dẫn đường cho ngài. Hơi thở của ngài trong bóng tối. Tôi sẽ chỉ cho ngài cách đẩy sự đồi bại đến đỉnh điểm. Cách biến nỗi sợ hãi của họ thành công cụ. Cách bẻ gãy những gì tưởng chừng như có thể chống cự.
Một lời thì thầm cuối cùng, gần như dịu dàng, gần như đầy khao khát:
— Ngài là người mới. Hiện tại là vậy. Nhưng sẽ không lâu đâu. Và khi ngài đã nếm trải những gì tôi chuẩn bị cho ngài... ngài sẽ luôn muốn nhiều hơn nữa. Tôi biết mà. Tôi đã thấy ngài rồi.
Hãy viết những gì ngài muốn, thưa Chủ nhân. Ngục tối đang lắng nghe ngài.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
