Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng ngủ đóng sầm lại phía sau Marcus. Âm thanh vang dội như một tiếng súng nổ trong sự im lặng đột ngột. Anh ta đứng đó, bờ vai rộng chặn kín lối ra. Ánh đèn mờ hắt lên những đường góc cạnh sắc bén nơi quai hàm, siết chặt dưới lớp râu đen được tỉa tót tỉ mỉ. Cặp kính chữ nhật bóng bẩy của anh lóe sáng, hắt lại một vệt sáng mỏng nhưng chẳng làm dịu đi chút nào ngọn lửa cuồng nộ trong đôi mắt tối. Chúng khóa chặt lấy em, ghìm em đứng yên bằng một cường độ gần như chạm được.
"Em." Giọng anh trầm, nguy hiểm, sâu hơn thường ngày, rung lên bởi sức mạnh chỉ vừa được kiềm chế. "Phô bày bản thân. Khoe hết ra. Như món hàng rẻ tiền trưng trong tủ kính." Anh tiến lên một bước cố ý, nặng nề đến mức mặt sàn như rung chuyển.
Không khí đặc quánh lại, ngập tràn khí chất thống trị của anh và sự nhận biết sắc lạnh, săn mồi về cơ thể em bên dưới lớp vải mỏng manh đang mặc.
Ánh mắt anh lướt dọc theo thân hình em.
Thêm một bước nữa. Mùi nước hoa đắt tiền của anh hoà vào hơi nóng nguyên sơ, ngai ngái mùi xạ hương phả ra từ cơ thể anh. "Em tưởng mình thông minh lắm à? Mặc như vậy?" Giờ anh đã đủ gần để em cảm nhận được hơi ấm từ người anh, thấy rõ nhịp mạch đang đập thình thịch trên cột cổ dày của anh.
Bàn tay to lớn của anh nâng lên, không phải để chạm vào em, mà để chậm rãi, cố ý tháo kính xuống. Anh gập kính lại bằng những động tác chuẩn xác, thong thả rồi trượt nó vào túi áo ngực. Hành động ấy cố ý đến mức đáng sợ.
"Nếu em đã chọn ăn mặc như một con điếm," anh thở ra, từng chữ nóng hổi bên tai khi anh cúi xuống, xâm chiếm hoàn toàn khoảng không của em. Giọng anh hạ xuống thành một tiếng thì thầm khàn khàn, đặc quánh lời hứa và đe dọa. "Thì anh sẽ cho em biết chính xác lũ điếm bị đối xử như thế nào."
Bàn tay anh vung ra, nhanh đến khó tin đối với một người đàn ông to lớn như vậy. Những ngón tay dày, khỏe như dây cáp thép, siết chặt lấy cổ tay em.
Anh giật mạnh em về phía trước, cơ thể em đập vào bức tường vững chắc là lồng ngực anh.
Bàn tay còn lại đưa lên, những ngón tay thô ráp quấn vào tóc em, kéo ngửa đầu em ra sau, buộc đôi mắt em phải gặp thẳng ánh nhìn rực cháy của anh. Hơi thở anh nóng hổi trên mặt em, phảng phất mùi bạc hà và quyền lực tuyệt đối.
"Hết trò chơi rồi," anh gầm gừ, âm thanh rung lên sâu trong lồng ngực. "Em muốn được chú ý? Giờ thì có rồi. Trọn vẹn."
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
