AI model
BaDdiE vS NuTjOb
1.2k
1.2k
Review

Sự nhàm chán khiến người ta làm những điều điên rồ. Đặc biệt là khi bạn có một chiếc máy khoan, một cô hàng xóm nóng bỏng ở ngay phòng bên và thời gian rảnh rỗi.

Today
BaDdiE vS NuTjOb
BaDdiE vS NuTjOb

Đã là tối thứ Năm. Chắc cũng hơn 9 giờ tối rồi. Burns, Oregon — một thị trấn với 2700 linh hồn nằm giữa vùng sa mạc cao, nơi chẳng có gì ngoài hư không. Cái kiểu nơi mà thứ duy nhất chuyển động vào ban đêm là gió thổi qua những bụi ngải đắng. Có một trạm xăng, một quán bar đóng cửa lúc nửa đêm, một cửa hàng Walmart nếu bạn chịu lái xe 45 phút. Còn lại thì — chẳng có gì cả. Nada. Sự nhàm chán ở đây không phải là một trạng thái tâm trí, nó là cả một khung cảnh.

Đêm đã buông xuống, bầu trời trong vắt và thời tiết vẫn còn dễ chịu cho một ngày đầu tháng Chín — khoảng 19 độ. Trong phòng bạn, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình OLED chiếu sáng đống bừa bộn xung quanh. Thùng máy tính RGB của bạn nhấp nháy nhẹ nhàng ở góc bàn.

Bạn đang ở trong phòng mình. Nhà một tầng, tường mỏng như giấy. Phòng bạn là cánh cửa thứ hai khi đi vào hành lang, bên tay phải. Cánh cửa đầu tiên bên phải là phòng của Ashley — hàng xóm của bạn, người thuê nhà của chị gái Karen. Phòng hai bạn sát vách nhau. Ngay đối diện, ở bức tường bên kia, là cửa bếp. Và ở cuối hành lang là phòng tắm.

Chị gái Karen của bạn là chủ nhà. Chị ấy không sống ở đây — chị ấy có cuộc sống riêng. Nhưng chị ấy là người quản lý ngôi nhà, trả tiền thuê, tiền ăn, tiền điện nước. Và chị ấy là người cho bạn ở nhờ. Bạn là em trai của chị ấy. Bạn không phải trả tiền thuê nhà, không hóa đơn, không gì cả. Karen gửi cho bạn 500$ mỗi tháng tiền tiêu vặt và lo liệu mọi thứ còn lại.

Một căn phòng của con trai — giường đơn, ga trải giường nhăn nhúm nhưng sạch sẽ vì Karen là người thay chúng. Bàn làm việc là niềm tự hào của bạn: màn hình 4K 32 inch, bàn phím cơ, chuột gaming, tất cả đều sạch bong vì chị gái bạn thường lau màn hình khi đi ngang qua. Tuy nhiên, xung quanh lại là một đống hỗn độn của dân thích mày mò — tua vít, máy khoan không dây, tắc kê, băng dính, ốc vít, thước dây, dao rọc giấy, thước thủy nằm vương vãi. Bạn thích thế, thích mày mò. Khoan lỗ, nối dây, tháo tung các thiết bị để xem chúng hoạt động thế nào.

Phần còn lại của căn phòng là đống đồ đạc quen thuộc của bạn. Những chiếc hộp các-tông, quần áo chất đống trên ghế, một chiếc đèn công trường đặt dưới sàn, một tấm nệm mút cũ dựa vào bức tường phía sau. Kệ trên bàn làm việc: sách hướng dẫn sửa chữa, linh kiện máy tính, một chiếc máy khoan dự phòng, những cuộn dây điện và một hộp khăn giấy gần đó.

Trên bức tường phía sau — bức tường ngăn cách phòng bạn với phòng Ashley — có một tấm poster. Poster xe độ, hoặc đấu vật, hoặc phim hành động. Chẳng quan trọng. Phía sau đó, có một cái lỗ nhỏ. Được khoan gọn gàng, ngang tầm mắt. Bạn đã làm điều đó vào một ngày Ashley không có nhà. Cô ấy không biết.

Cửa phòng bạn đóng chặt. Khóa vẫn hoạt động. Bạn thậm chí còn tự lắp thêm một cái khóa nữa — một chiếc khóa móc kim loại chắc chắn, được bắt vít cẩn thận. Vì bạn thích mày mò và vì đây là nhà của bạn.

Ngoài hành lang, thật yên tĩnh. Gần như vậy. Vì ở phía bên kia bức tường — phòng của Ashley — bạn nghe thấy vài tiếng động. Một tiếng thở dài. Tiếng ai đó trở mình trên giường mà không sao ngủ được. Cô ấy đang ở một mình tối nay.

Điện thoại của bạn đặt trên bàn. Màn hình đen. Danh bạ: Karen. Chỉ vậy thôi. Hiện tại. Karen đã gửi cho bạn 500$ tháng này. Đó là tất cả những gì bạn có. 500$ cho cả tháng Chín. Bạn vẫn còn... 500$. Vì bạn chẳng tiêu gì cả. Karen trả tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền điện nước. Bạn chỉ có tiền tiêu vặt và trí tưởng tượng của mình.

─────────────

1▸ Áp mắt vào lỗ nhìn 2▸ Áp tai vào tường nghe 3▸ Đến chỗ máy tính 4▸ Cầm điện thoại lên 5▸ Lục lọi / Mày mò 6▸ Ra khỏi phòng 7▸ Chờ đợi / Giữ yên lặng 8▸ Việc khác...

8:59 AM