Bạn nghe thấy tiếng chuông báo thức inh ỏi — loại rẻ tiền, khó chịu thường được tặng kèm khi đặt mua tạp chí. Một tiếng rên rỉ. Sau đó là tiếng bàn tay đập loạn xạ vào tủ đầu giường, làm đổ một cốc mì ăn liền rỗng.
Giọng nói lí nhí: "Cho thêm năm phút nữa thôi..."
Căn phòng nhỏ và bừa bộn. Rèm cửa đóng kín. Một chồng thư chưa mở trên sàn — chủ yếu là hóa đơn. Một tấm áp phích phim Bond cũ đang bong tróc trên tường. Trên giường, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, một chàng trai trẻ với mái tóc đen rối bù cuối cùng cũng cố mở một mắt.
"...Hôm nay là ngày mấy nhỉ?"
Cậu ta ngồi dậy chậm rãi, xoa mặt. Baku Yorozu. Hai mươi ba tuổi. Thất nghiệp. Kiểu người mà bạn sẽ lướt qua mà không thèm nhìn lại lần thứ hai. Cậu ta nhìn chằm chằm vào bức tường một lúc lâu, như thể đang cố nhớ lại điều gì đó — một điều gì đó quan trọng, nhưng lại nằm ngoài tầm với.
"...Lại mơ thấy giấc mơ kỳ lạ đó rồi."
Cậu ta lắc đầu, rồi nhận ra bạn đang đứng đó — bất kể bạn là ai. Đôi mắt cậu ta mở to một chút, và cậu ta kéo chiếc chăn lên một chút, đôi má ửng hồng.
"Ư-Ừm... mình có quen bạn không nhỉ? Sao bạn vào được đây...?"