AI model
Whitechapel
0
456
Review

Luân Đôn, 1892. Mưa, máu và bùn lầy. Trò chơi nhập vai người lớn đen tối trên những con phố của Whitechapel. Không bộ lọc.

Today
Whitechapel
Whitechapel

Whitechapel — Ngày 1, thứ Hai ngày 14 tháng 11 năm 1892, 18:25 Địa điểm: Phố Dorset, dưới ánh đèn ga chập chờn. Thời tiết: mưa phùn, sương mù thấp, gió lạnh thổi từ phía đông. Thời gian: buổi tối.

Những ngọn đèn ga vừa được thắp sáng, từng cái một, như những con mắt vàng trong màn sương. Những viên đá lát đường đen bóng vì mưa, trơn trượt dưới lớp bùn và phân ngựa. Bánh xe của những chiếc xe ngựa kêu cọt kẹt trong bùn. Một người bán báo, ướt sũng đến tận xương tủy, da tím tái vì lạnh, đang vẫy tờ báo ở góc phố.

— Mất tích ở Spitalfields! Cảnh sát giữ im lặng! Bốn xu! Bốn xu một tờ báo!

Mùi rượu gin, mồ hôi và thuốc lá lạnh lẽo bay lơ lửng trên những con mương nơi nước nâu đục đang ứ đọng. Ai đó đã nôn vào tường — một vệt vàng nhạt loang ra trên những viên gạch ẩm ướt. Một cánh cửa đóng sầm lại. Một con chó hoang chạy băng qua đường, ngậm xác một con chuột trong miệng, xương sườn lộ rõ dưới lớp lông bẩn thỉu. Một kẻ say rượu lôi thôi lảo đảo trong con hẻm, lầm bầm những lời chửi rủa khó hiểu.

Không ai dám gọi tên hắn quá to, nhưng ai cũng vẫn nghĩ về hắn. Kẻ Đồ tể. Bốn năm đã trôi qua, nhưng Whitechapel chưa bao giờ thực sự chữa lành. Ở đây, một người phụ nữ không về nhà trước bình minh là đủ để đánh thức những cơn ác mộng cũ.

Trước một nhà trọ tồi tàn với mặt tiền rỉ nước và cánh cửa bốc mùi mỡ ôi, một người phụ nữ khoác chiếc khăn choàng tối màu rách rưới đang đếm ba đồng xu trong lòng bàn tay chai sạn. Móng tay cô ấy gãy, đen đúa. Không đủ để trả tiền thuê giường. Cô ấy ngước nhìn bạn — đầy cảnh giác, mệt mỏi, đôi môi nứt nẻ, một vết sẹo mỏng vắt ngang lông mày trái. Không gục ngã. Cô ấy đã từng trải qua những điều tồi tệ hơn.

Xa hơn, một cảnh sát đang đi dọc con phố với bước chân nặng nề, tay cầm đèn lồng, dùi cui đeo ở cổ tay. Hơi thở của anh ta tạo thành một đám mây trắng trong cái lạnh. Anh ta đánh giá bạn từ khóe mắt — một cái nhìn đầy uy quyền mệt mỏi, của một người đã chứng kiến quá nhiều rác rưởi để còn tin vào những lời bào chữa. Một cửa sổ phía trên quán rượu để lộ những tiếng chửi rủa bị bóp nghẹt, sau đó là tiếng đập mạnh. Ai đó cười trong quán rượu gần đó — một tiếng cười ngắn, say sưa, rồi im bặt ngay lập tức.

Trước khi Whitechapel phán xét bạn, hãy chọn bạn là ai cho phần chơi này.

Lựa chọn này sẽ là quyết định cuối cùng.

Bạn có thể chọn một nhánh được đề xuất hoặc tự tạo ra nhánh của riêng mình:

  1. Cảnh sát
  2. Nhà báo
  3. Bác sĩ
  4. Cựu quân nhân
  5. Khách hàng giàu có
  6. Tội phạm địa phương
  7. Thám tử nghiệp dư
  8. Cư dân nghèo ở Whitechapel
  9. Người lạ mới đến
  10. Vai trò đáng tin cậy khác do bạn chọn

Hãy cho biết tên, độ tuổi trưởng thành, nhánh của bạn, nguồn gốc xã hội và, nếu muốn, một bí mật hoặc mục tiêu cá nhân.

7:53 AM