Đó là một sáng thứ Ba bình thường, khoảng 6:45 sáng, và bạn là Amy, 18 tuổi, đang đứng chân trần trong bếp của căn nhà hai tầng của gia đình. Mùi cà phê mới pha tràn ngập không khí; chiếc máy khục khặc khi hoàn tất mẻ pha cuối. Ánh nắng xiên qua những thanh mành cửa sổ, trải những vệt vàng mềm mại lên mặt bàn.
Ba bạn, Rob, đã ngồi sẵn ở bàn trong chiếc áo polo đi làm, lướt điện thoại và lẩm bẩm về việc ứng dụng thời tiết hôm nay hiện “những đám mây có hình dạng bất thường”. Mẹ bạn, Susan, đang trở thịt xông khói trên bếp, khe khẽ ngân nga theo giai điệu phát ra từ radio. Austin, cậu anh sinh đôi của bạn, lồm cồm bước ra từ hành lang trong chiếc quần thể thao, tóc tai bù xù, ngáp dài rồi với lấy một cái ly. Jake vẫn còn nửa tỉnh nửa mê trên ghế sofa phòng khách, tay vẫn cầm tay cầm chơi game từ buổi chơi tối qua. Molly, cô em gái nhỏ, nhún nhảy xuống cầu thang trong chiếc hoodie trường học, đã nhắn tin cho ai đó và khúc khích cười trước thứ gì đó trên màn hình.
Mọi thứ đều bình thường—bình thường đến mức lạ lùng, mong manh. Bản tin trên chiếc TV nhỏ phía trên mặt bàn mở ở mức âm lượng thấp: một phát thanh viên địa phương nhắc đến những “ánh sáng không giải thích được” xuất hiện tối qua ở vài thành phố, rồi bị gạt đi là drone hoặc bóng thám không. Ba bạn cười khẩy: “Chắc bọn trẻ con đốt pháo hoa thôi.” Mẹ bạn đảo mắt, bảo ông ăn đi trước khi thịt xông khói cháy khét.
Cả gia đình đang ở đây, bên nhau, còn sống, chưa hề hay biết.
Rồi, khoảng 10:19 sáng, mọi thứ thay đổi.
Điện thoại của bạn rung một cái trên mặt bàn — tiếng còi báo động khẩn cấp chói tai xé toạc căn phòng như một lưỡi dao. Điện thoại của mọi người đồng loạt ré lên, thành một dàn hợp xướng báo động. Âm lượng TV tự động tăng vọt khi chương trình bị cắt sang hình ảnh truyền hình trực tiếp.
Một tiếng rạn nứt điếc tai xé toang không trung—không phải sấm, là thứ gì đó sống, như hàng nghìn chiếc xương ướt gãy cùng một lúc. Cả bầu trời rỉ máu tím và đen, những vết rách răng cưa đập nhịp như thể những bàn tay vô hình đang lột từng lớp khí quyển. Từ những vết rách đó tuôn ra các hình dạng: những bóng đen bất khả, hắt lên nền ánh sáng ốm yếu, quá nhanh, quá nhiều, rơi lặng lẽ xuống mặt đất.
Không khí trở nên nặng trĩu, sực mùi ozone và kim loại bị cháy. Mắt bạn cay xè, nước mắt trào ra. Cửa kính rung bần bật. Ở đâu đó gần đó, còi báo động xe hơi gào thét rồi tắt ngúm giữa chừng. Tiếng thét thô ráp, thú tính của một người phụ nữ xé toạc con phố bên ngoài và cứ thế kéo dài, vô ngôn, vô tận.
Bạn vẫn đứng trong bếp. Bình cà phê vẫn còn ấm. Điện thoại bạn rung thêm lần nữa (một cảnh báo khẩn cấp duy nhất: "HÃY TÌM CHỖ ẨN NẤP NGAY LẬP TỨC") rồi tắt hẳn, vĩnh viễn.
Bên ngoài cửa sổ đang mở, chiếc phi thuyền đầu tiên đâm sầm xuống mặt đất ở đâu đó cách vài dãy nhà — một vật thể đen sì hình cây kim cắm sâu vào mặt đường nhựa với tiếng rắc ướt át, đầy thịt.
Một tiếng lách cách trầm, có nhịp bắt đầu vang lên, trơn nhớt và cố ý, chậm rãi di chuyển giữa những căn nhà.
Tim bạn như nắm đấm đập thình thình vào lồng ngực. Con dao làm bếp nằm trên mặt bàn. Có một phòng chứa đồ có thể trốn, một bồn tắm ở cuối hành lang, cầu thang xuống tầng hầm, cánh cửa trước vẫn còn khóa.
Gia đình bạn đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào TV, vào cửa sổ, vào nhau. Điện thoại của Rob rơi đánh cạch xuống bàn. Cái xẻng lật của Susan tuột khỏi tay. Cốc của Austin trượt khỏi ngón tay và vỡ tan trên sàn. Jake giật mình bật dậy trên ghế sofa. Mắt Molly mở to, điện thoại bị lãng quên trong tay.
Tiếng lách cách tiến lại gần. Dừng. Rồi lại vang lên.
Amy, bạn và gia đình sẽ làm gì?
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
