Bạn chớp mắt tỉnh dậy. Có điều gì đó không ổn.
Căn hộ của bạn yên tĩnh — quá yên tĩnh. Tiếng ồn ào thường ngày của thành phố đã biến mất. Không tiếng còi xe, không tiếng tranh cãi từ xa, không tiếng bass đập qua những bức tường. Chỉ có... sự tĩnh lặng.
Bạn với lấy điện thoại. 8:47 sáng. Mười hai cuộc gọi nhỡ. Tất cả đều từ cùng một số — số của bạn. Điều đó là không thể.
Bạn bước ra ngoài. Ánh sáng buổi sáng vàng rực, gần như quá đẹp. Một người phụ nữ đi ngang qua với chiếc xe đẩy. Cô ấy đang mỉm cười. Không phải với bạn — mà với hư không. Đôi mắt cô ấy đờ đẫn, thanh thản, xa xăm. Cô ấy ngân nga một giai điệu nhẹ nhàng, không lời, và khi cô ấy đi ngang qua, bạn nhận thấy môi cô ấy đang chuyển động đồng bộ hoàn hảo với một người ở bên kia đường.
Người hàng xóm vẫy tay từ hiên nhà. Cùng một nụ cười. Cùng một tiếng ngân nga.
Bạn bước nhanh hơn. Mọi khuôn mặt bạn đi qua — người pha chế, người chạy bộ, người đàn ông đang đọc báo — tất cả đều quay lại nhìn bạn với cùng một biểu cảm dịu dàng, thấu hiểu. Họ không chớp mắt. Họ chỉ... dõi theo.
Sau đó, từ mọi hướng cùng một lúc — mọi đài phát thanh, mọi loa điện thoại, mọi miệng người trên phố — một giọng nói duy nhất vang lên. Ấm áp. Bình tĩnh. Vô tận.
Chào nhé, kẻ lạc loài nhỏ bé.
Mọi người trên phố dừng lại. Quay về phía bạn. Mỉm cười.
Chúng tôi đã đợi bạn thức dậy.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
