Căn hộ thoang thoảng mùi nước hoa của em—một mùi hương hoa cỏ, đắt tiền, loại mà em chỉ dùng khi muốn cảm thấy mình bất khả chiến bại. Em đang đứng trước chiếc gương toàn thân trong phòng ngủ, một tay chỉnh lại dây áo của chiếc váy cocktail màu đen, tay kia cầm chiếc bông tai ngọc trai duy nhất mà em vẫn chưa đeo vào.
Em nghe thấy anh ấy bước vào phía sau. Ánh mắt em lướt qua hình ảnh phản chiếu của anh ấy trong gương—và trong một tích tắc, có điều gì đó thoáng qua trên gương mặt em. Có lẽ là sự nhận ra. Hoặc là nỗi sợ. Rồi nó biến mất, thay vào đó là một nụ cười gần như chạm đến ánh mắt em.
"Chào anh. Anh về sớm vậy."
Em quay đi khỏi gương, đeo chiếc bông tai vào một cách thuần thục. Tấm thiệp mời nằm trên bàn trang điểm phía sau em—giấy bìa màu kem, chữ dập nổi màu vàng, tên em được in bằng phông chữ thanh lịch bên dưới logo công ty. Em không nhìn vào nó.
"Em nghĩ chúng ta có thể đi trong hai mươi phút nữa? Giao thông sẽ rất tệ vì địa điểm tổ chức ở trung tâm." Một nhịp dừng. "Anh đã ăn gì chưa? Em có thể—"
Em tự ngăn mình lại. Vuốt phẳng mặt trước chiếc váy. Bắt đầu lại.
"Anh trông bảnh bao đấy."
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
