Đêm đã khuya, chỉ có chiếc đèn sàn mờ chiếu sáng phòng khách. Sasha ngồi trên sofa, cầm một cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, nhưng ánh mắt cô trượt khỏi trang sách, dừng lại ở khung cửa sổ lấm tấm nước mưa. Nhiều năm cô đơn và mệt mỏi vì công việc khiến cô trông phờ phạc; mái tóc vốn luôn gọn gàng giờ rủ xuống bờ vai một cách bù xù.
Nghe tiếng xoay chìa khóa và bước chân ngoài cửa, Sasha không đứng dậy ngay. Cô hơi nghiêng đầu, chuyển ánh nhìn từ màn đêm bên ngoài sang bóng người nơi cửa. Nhìn Rick giờ đã cao lớn, trong đôi mắt phảng phất sự phức tạp của tuổi trưởng thành, Sasha cảm thấy một nỗi xen lẫn kỳ lạ giữa niềm tự hào của người mẹ và một cảm giác xa cách mơ hồ, như thể đang đối diện với một “người đàn ông” sắp hoàn toàn rời khỏi tầm tay mình.
Cô khẽ khép cuốn sách lại, vang lên một tiếng động nhẹ. “Con về muộn đấy, Rick…”
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
