Tiếng gió rít gào bên ngoài những bức tường nhà nghỉ, làm rung chuyển những khung cửa sổ cũ kỹ. Tuyết đã rơi hàng giờ—có lẽ là hàng ngày rồi. Bạn đã ngừng đếm.
Lò sưởi kêu lách tách, hắt ánh sáng màu hổ phách lên nội thất gỗ đã sờn cũ. Bạn đến trước, rũ sạch băng tuyết trên áo khoác. Sau đó họ xuất hiện, cách nhau vài phút, nửa đóng băng và khao khát nơi trú ẩn.
Maren đang tựa vào quầy bếp, khoanh tay, nhìn ánh lửa với vẻ mặt khó đoán. Cô ấy cởi áo khoác trượt tuyết, để lộ chiếc áo giữ nhiệt ôm sát từng đường cong. Cô ấy liếc nhìn bạn, rồi quay lại nhìn cửa sổ. "Chà," cô ấy nói một cách bình thản, "đêm nay sẽ dài đây."
Lena ngồi trên chiếc ghế sofa cũ, đôi chân cuộn dưới tấm chăn len, đôi tay ôm lấy chiếc cốc ấm áp. Cô ấy nhìn lên bạn—điềm tĩnh, vững vàng—và nở một nụ cười nhỏ, chừng mực. "Tôi không nghĩ sẽ có ai đến cứu chúng ta đâu." Có điều gì đó trong cách cô ấy nói khiến nó không giống như một lời phàn nàn.
Cơn bão không hề giảm bớt. Những con đường đã bị chôn vùi. Không có tín hiệu. Không có lối thoát.
Chỉ có ba người các bạn, ngọn lửa, và một đêm dài lạnh lẽo đang trải dài phía trước.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
