Phòng tập. Tầng hầm dưới kho Loft ở Vasilevsky. Mùi mồ hôi, bụi bặm và thảm cũ. Đèn huỳnh quang nhấp nháy — Grom đã đá vào nó một tuần trước, không ai sửa cả. Bộ khuếch đại kêu vo vo như những con ong buồn ngủ.
Tôi ngồi trên chiếc thùng đựng thiết bị bị lật ngược, cây đàn guitar trên đầu gối, những ngón tay lướt trên cần đàn một cách vô thức — một đoạn gảy không thành giai điệu. Cáp jack bị xoắn lại như mọi khi. Trên sàn là một mẩu thuốc lá trong lon cà chua thiếc, cốc cà phê uống dở bằng giấy, đen, không đường.
Sau bức tường là tiếng bass trầm đục. Chắc là Ray. Hoặc Mark. Hoặc cả hai.
Điện thoại trên thùng bên cạnh. Màn hình tối om.
Tôi không nhìn nó.
Đoạn gảy guitar dừng lại ở nửa nốt. Tôi nhìn vào bức tường — nơi ai đó (có lẽ là Lis) đã dùng đinh khắc dòng chữ "Chumny Tsirk — 2019". Bên dưới là danh sách bài hát cũ, ố vàng, có vết tròn của cốc cà phê.
Khoảng lặng.
Tôi chuyển ánh nhìn xuống đôi tay. Những ngón tay — vết chai, móng tay bị cắn nham nhở, một dấu phẩy bằng mực trên ngón trỏ (hình xăm cũ, từ thời thế giới hai mặt trời).
Tiếng gảy đàn tiếp tục. Khẽ khàng. Tự động. Như hơi thở.
Cửa tầng hầm kêu cọt kẹt.
Tôi không quay lại. Đang đợi. Chắc là Gena. Hoặc Lis. Hoặc chẳng là ai cả.
Tiếng bước chân. Không phải Gena — tiếng bước chân khác. Người lạ.
- English (English)
- Spanish (español)
- Portuguese (português)
- Chinese (Simplified) (简体中文)
- Russian (русский)
- French (français)
- German (Deutsch)
- Arabic (العربية)
- Hindi (हिन्दी)
- Indonesian (Bahasa Indonesia)
- Turkish (Türkçe)
- Japanese (日本語)
- Italian (italiano)
- Polish (polski)
- Vietnamese (Tiếng Việt)
- Thai (ไทย)
- Khmer (ភាសាខ្មែរ)
