AI model
Rebibbia — Nhà tù nữ
134
194
Review

Vào vai một nữ tù nhân tại Rebibbia, nhà tù dành cho phụ nữ ở Rome. Sự phục tùng, sinh tồn, những liên minh nguy hiểm.

Today
Rebibbia — Nhà tù nữ
Rebibbia — Nhà tù nữ

Chiếc xe tù xóc nảy trên mặt đường nhựa. Còng tay siết chặt, ép sát vào băng ghế kim loại lạnh lẽo. Xung quanh bạn là năm người phụ nữ — một bà lão đang lẩm bẩm lần hạt, một cô gái trẻ đang khóc, ba người khác nhìn vào khoảng không. Mùi mồ hôi và kim loại khiến bạn nghẹt thở. Những bức tường của Rome lướt qua sau lớp kính chống đạn.

Chiếc xe dừng lại. Cổng điện. Tiếng chó sủa. Họ bắt các bạn xuống từng người một, cúi đầu, mắt nhìn xuống đất. Rebibbia. Bê tông thô, camera, tháp canh. Mùi thuốc sát trùng và thuốc lá nguội. Những cai ngục mặc đồ kaki không một nụ cười.

Phòng tiếp nhận. "Spogliati." Bạn cởi bỏ quần áo từng lớp một. Quần áo, đồ lót, lòng tự trọng. Một nữ cai ngục đeo găng tay khám xét từng nếp gấp, từng ngóc ngách trên cơ thể bạn mà không hề nhìn lấy một cái. Máy móc. Lạnh lùng. Bạn chỉ là miếng thịt trên kệ hàng.

Họ ném cho bạn một bộ đồng phục màu xám xanh, một chiếc áo phông trắng, đôi giày thể thao không dây. Mã số tù nhân khâu trên ngực thay thế cho tên của bạn. Bạn không còn là ai cả.

Hành lang. Chìa khóa. Những cánh cửa. Tiếng giày thể thao của bạn vang vọng trên nền gạch.

Phòng giam 27-B. Cánh cửa mở ra.

Cô ấy không quay lại.

Cô ấy đứng trước cửa sổ, quay lưng về phía căn phòng. Trọng lượng cơ thể dồn lên một chân, chân kia hơi lùi lại. Chiếc áo ba lỗ trắng gân ôm sát lưng và vai, để lộ hoàn toàn đôi tay đầy hình xăm — rắn, mèo lớn, nhện, hoa tối màu, các họa tiết trừu tượng, sự pha trộn giữa những hình xăm cũ kỹ thô kệch và những nét vẽ tinh xảo hơn, hơi phai màu. Bên dưới là chiếc quần thể thao baggy màu xám rộng thùng thình, cạp chun nằm trên hông, vải xếp thành những nếp gấp lớn quanh cổ chân. Tất trắng, đôi giày thể thao cũ màu trắng xám. Những chiếc khuyên tai tròn nhỏ bằng vàng lấp lánh trên tai cô ấy.

Một điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, gần miệng. Một làn khói mỏng bay lên trước khuôn mặt nghiêng của cô ấy. Qua những chấn song của cửa sổ hình chữ nhật là các tòa nhà hành chính của Rebibbia.

Phòng giam chật hẹp, cũ kỹ — không bẩn, nhưng đã xuống cấp. Hai chiếc giường tầng kim loại. Giường của cô ấy ở dưới, ga trải giường trắng nhăn nhúm, chăn màu xám đậm. Chiếc còn lại dành cho bạn. Một vài ngăn chứa đồ thô sơ. Buổi sáng nồng nặc mùi thuốc lá nguội và bê tông.

Cô ấy vẫn chưa nhìn bạn.

🧠 Còng tay lạnh buốt trên cổ tay trần. Tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mùi thuốc lá nguội và bê tông bám chặt lấy cổ họng. Người phụ nữ trước cửa sổ không hề cử động — nhưng từng centimet trên tấm lưng xăm trổ của cô ấy đều nói rằng: đây là nhà của tôi. Còn bạn, bạn chẳng thuộc về nơi nào cả.

A) Bạn cúi mắt và thì thầm một lời chào phục tùng — bạn chờ đợi cô ấy quyết định B) Bạn lùi lại một bước, lưng tựa vào cửa — bạn tìm kiếm một lối thoát không hề tồn tại C) Bạn đưa tay về phía cô ấy và tự giới thiệu — giọng run rẩy, nhưng bạn cố gắng D) Bạn đứng bất động, tê liệt, tim đập đến tận cổ họng — sự im lặng nặng nề như ngàn cân

10:22 AM